Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

TRUYỆN CHƯỞNG

-->
Mấy ngày rồi không có việc gì làm, nằm xem chồng đĩa phim bộ kiếm hiệp của anh Hùng lãnh sự mang từ Việt Nam qua. Nhớ thời mới ra trường đầu thập niên 90 thế kỷ trước, mướn căn phòng trọ tồi tàn trên nóc một cao ốc ở góc đường Lý Tự trọng – Đồng Khởi. Một bữa ngồi trên nóc tháp nước nhìn xuống Nhà thờ Đức Bà tán gẫu với Sơn. Hai thằng ngồi mơ tới một ngày truyện Kim Dung được dựng hoành tráng với cảnh thật chứ hổng phải kiểu trong phim trường như của Hongkong. Thế mà giờ Trung Quốc đã có phim như thế rồi.

    Đã từng có thời tui mê truyện Kim Dung khủng khiếp. Hình như tui biết truyện chưởng Kim Dung từ thời mới biết đọc sách. Chỉ là thằng nhóc lớp Ba mà đã biết “blackmail” ông anh để coi ké mấy cuốn truyện chưởng mà ảnh lén mướn về xem và giấu ba tui trên nóc nhà. Dĩ nhiên là chẳng thể xem hết trọn bộ vì làm sao xem nhanh bằng ông anh học lớp 11 he he… Tuy thế những cái tên Lệnh Hồ Xung, Quách Tĩnh, Đoàn Dự đã bắt rễ trong đầu óc non nớt của tui. Sau 1975, truyện Kim Dung bị xếp vào loại văn hoá độc hại nên bị tiêu huỷ. Độc thì độc chứ bọn học trò cấp hai tụi tui hễ đứa nào nhà còn sót được một cuốn “chưởng” dù tả tơi nhàu nát cách mấy vẫn được bạn bè săn đón trọng vọng, muốn gì được nấy…
   Khoảng năm 1990, được mấy tên nhóc em đứa bạn mách, tui tìm được một kiosk cho thuê truyện ở đầu một con hẻm nơi ngã ba Phan Đăng Lưu – Trần Huy Liệu. Đó là sách photocopy  bọc bìa bằng giấy dầu. Nhiều trang bị rách mất đọc mà tức anh ách. Mãi đến năm 1995, tình cờ vào hiệu sách cũ chớp được trọn bộ Thiên Long Bát Bộ bản gốc, còn nguyên vẹn không thiếu trang nào, sướng muốn chết. Số phận bộ sách đó cũng ly kỳ. Tôi không còn nhớ nổi tên nhà xuất bản, nhưng còn nhớ rằng bộ truyện đó thực ra là hai bộ do hai nhà xuất bản ấn hành. Nhà xuất bản đầu sau khi in 5-6 tập đầu bị phá sản, và nhà xuất bản thứ hai in nối tiếp các tập sau với tựa khác. Thiên Long Bát Bộ và Lục Mạch Thần Kiếm (không nhớ tựa nào in trước). Sau 1975, bộ sách “độc hại” này thay vì bị tiêu huỷ thì lại được … đưa ra Bắc lưu vào một thư viện cấp tỉnh (hình như Thanh Hoá). Đến thời mở cửa, chắc có vị nào thanh lý nên nó lại trở vô Nam. Khi tui mua, bìa trong và một số trang của tất cả các tập đều có đóng dấu “Thư Viện tỉnh X”. Giá bộ sách này ngày đó khoảng 2 chỉ vàng (rất lớn so với thời giá 1995). Tui đọc đến thuộc lòng cả bộ sách luôn. Sau này có lần thử, thì ra tui thuộc làu cả mấy bộ Thần Điêu đại hiệp, Anh hùng xạ điêu và Tiếu ngạo giang hồ nữa. Đi cá độ truyện chưởng, tui có một tuyệt chiêu bất khả chiến bại: “Đông Phương Bất Bại tên thật là gì?” he he

  (còn tiếp)