Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

VŨ TÔN LÙ - ĐẠI GIA HEO NỌC - NGU HAY KHÔN???

“ Hỏi ra sau mới biết rằng
        Phải tên xưng xuất là thằng bán tôn”

Cụ Nguyễn ngày xưa quả có tài tiên tri, nhìn thấu mấy thế kỷ sau xứ Việt nảy nòi ra một thằng bán tôn có biệt danh "ĐẠI GIA HEO NỌC". 
 ____________________
Từ Facebook của Trần Vũ Nghi - tác giả "Ngu gì không làm thép?"
"Cổ đông của chủ tịch bán tôn đã làm gì?
Không muốn nói đến chủ tịch bán tôn nữa vì quyết định chọn “đỉnh cao của sự khinh bỉ là im lặng” dành riêng cho "anh ấy".
Nhưng tự dưng muốn nói đến những cổ đông đã góp phần làm nên “thành công” rực rỡ của cái đại hội cổ đông quái đản nhất đã từng tham dự.
Họ đã làm gì trong hơn hai tiếng có mặt ấy?
Hàng trăm con người đang sở hữu quyền biểu quyết của hơn 134 triệu cổ phiếu của chủ tịch bán tôn đã im lặng ngồi nghe chủ tịch lớn tiếng diễu cợt đồng nghiệp ngành hàng của mình. Thóa mạ cộng sự từng làm việc chung với mình. Sỉ nhục những người làm công tác truyền thông từng có va chạm với mình. Họ lặng im nghe những bình luận về người khác đang-không-có-mặt của chủ tịch bán tôn đầy ác ý một cách bình thản.
Họ cười mãn nguyện khi nghe ông bán tôn cam kết “tôi lo hết rồi” khi đề cập đến nguồn vốn đầu tư. Họ thở phào nhẹ nhõm khi nghe ông bán tôn nói “không phát hành thêm cổ phiếu vì không muốn cổ phiếu bị pha loãng. Trong đó có tôi”.
Họ ào ào, đồng loạt, mạnh mẽ, đồng thuận một cách dứt khoát giơ những tấm phiếu ghi số cổ phiếu đang sở hữu khi được hỏi về những nội dung “có đồng ý làm dự án thép không”, “có chịu ủy quyền cho HĐQT quyết định mọi thứ không”.
Lúc giơ những tấm phiếu ấy, những cổ đông, nhà đầu tư của ông chủ bán tôn, có ai trong số họ, thoáng nghĩ đến cảnh vùng biển của bốn tỉnh miền Trung đang “chảy máu mắt” như thế nào trước bão giông mà Formosa mang lại?
Có ai trong số họ, biết đau, biết xót khi nhìn thấy cảnh chợ cá hoang tàn, bãi biển vắng lặng, ngư dân ngồi thẫn thờ nhớ những chuyến xa khơi đầy ắp tôm cá xưa kia của Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế?
Chắc là không. Việc gì họ phải đau, phải xót.
Vì họ không đến từ những vùng đất tang thương đó. Không sống trên những mảnh đất tự dưng trở nên bất hạnh một cách đau đớn đó.
Họ chỉ có vui mừng, hân hoan, tin tưởng, nuốt từng lời vàng ý ngọc từ chủ tịch bán tôn sau khi được nghe thuyết giảng hơn 2 tiếng đồng hồ, kèm sự bảo đảm : tiền trong túi quý vị không mất đi một xu, một cắc nào. Chỉ có đầy thêm, dày lên, và “mua cổ phiếu của chúng ta bây giờ năm, mười năm tới ngồi không ăn cũng không hết”.

Trách họ không? Thấy có tiếc cho họ không?
Chả dám trách gì vì có quyền gì đâu mà trách. Cũng có là gì với nhau đâu mà tiếc.
Chỉ có thắc mắc rằng, trong số những cổ đông “đáng kính” của ông chủ tịch bán tôn luôn tự hào “tâm sáng như ngọc” ấy, khi sự cố của anh bán thép Đài Loan xuất hiện, cũng thấy họ bày tỏ sự bất bình, căm phẫn, cuồng nộ ào ạt trên FB, chỉ cốt để bày tỏ cho bằng được tinh thần yêu nước, yêu biển, yêu quê hương dạt dào đến dường nào.
Vậy mà khi đụng đến túi tiền của họ, chỉ cần nghe chủ tịch bán tôn nói “ngu gì không làm (thép)” để tiền phình to ra thêm - dù chỉ là thì tương lai - thì họ cũng quăng tình yêu quê hương dào dạt sang một bên ngay lập tức.
Chủ tịch bán tôn đã nói ngu gì không làm, thì họ, cớ nào ngu gì mà không theo.
Ngu, mà có hẳn cả sự đầu tư, kèm với lòng tham lam vô độ như thế, thì còn gì nữa mà nói.
______
**** Next: Khách mời của chủ tịch bán tôn nói gì?



Ngoại trừ ông khách tây đến từ Mỹ quốc bị buộc phải nói những điều tốt đẹp cho kế hoạch đẹp như thơ, lộng lẫy hơn mơ của chủ tịch bán tôn vẽ ra cho dự án, còn lại thì chẳng ai được mở miệng nói tiếng nào, dù trước đó có được ông chủ bán tôn dịu giọng giới thiệu đầy vẻ lịch thiệp những chức danh, tước vị đáng kính nể của từng người.
Nhưng chỉ một phút sau, giọng của ông bán tôn tăng đô từ từ theo cơn giận chẳng biết chất chứa từ bao lâu, lần lượt “moi” từng người có thể, hoặc đã từng “có lỗi” với ông ra để mà miệt thị, xách mé, chả buồn nhớ “nhà mình” đang có khách.
Cũng chẳng khác gì các cổ đông, trong từng chặp lớn tiếng, cao giọng, đi kèm với gương mặt như chỉ muốn dọa giết người đối diện, dãy bàn đầu của khách mời vẫn chăm chú hướng lên như muốn nuốt từng lời của ông bán tôn.
Đặc biệt ở những đoạn cao trào, khách cũng say sưa ngắm ông bán tôn vung tay chém phần phật khi nói về “cái con gì mà vợ của thằng gì…” từng làm ông phật ý hồi lâu lắc.
Khách mời chẳng buồn đổi tư thế, cũng không dám ngoặt cổ, nhúc nhích tẹo nào khi nghe ông bán tôn cao giọng khoe đã từng “xử” đẹp những ai, vụ việc gì, thời điểm nào một cách chi tiết, với những ngôn ngữ không thể “đá cá lăn dưa” hơn.
Những danh xưng “cái thằng đó”, “cái con đó”, “tụi mày”, “tụi tao” ào ạt chảy vào tai khách với tần số âm thanh từ miệng ông bán tôn thốt ra chắc cũng không có máy nào đo cho kịp. Ai đúng, hay sai gì, không ai được rõ. Nhưng chắc nghe đến câu “đụng đến tôi nó cũng chết. Đụng đến tôi là tới số nó rồi” thì khách mời, có lẽ, cũng chẳng dám hó hé điều chi chăng?
Thỉnh thoảng, như để tăng thêm độ tin cậy, ông bán tôn tung đòn gió “em nói vậy đúng không anh….”, “tui nói có sai không ông…” đầy vẻ kẻ cả với khách. Thậm chí, để tăng tính thuyết phục của việc nước đã (có) tới chân cho dự án, ông bán tôn cũng chẳng ngại ngần lấy luôn nguồn nước của cái đập thủy điện, vốn chả liên quan gì đến nơi ông tính đặt cái tổ hợp có thể giết chết hàng triệu sinh vật biển, lẫn vô số cái resort được xếp vào loại đẹp nhất hành tinh hiện nay ra khoe mẽ.
Ông bán tôn khoe thì thôi chả nói làm gì. Vì ông ấy vốn là người thích khoe, chưa cần ai hỏi đến cũng khoe. Mà điệp khúc muôn thuở là “tiền đối với tôi không phải là mục đích”. “Tôi làm từ thiện thiếu gì”. “Tôi ăn chay nên chỉ làm điều tốt đẹp cho cái đất nước này”.
Thấy cũng ngại cho quý bà duy nhất, đại diện cấp chính quyền chắc cao nhì ở cái tỉnh đang phải chạy trối chết làm theo yêu cầu đầy hách dịch của ông bán tôn “phải khẩn trương đền bù giải tỏa” nhanh nhanh cho ông có đất để làm dự án, không biết phải trả lời sao cho câu hỏi cực khó: “nước ở đập Nha Trinh đầy ra chứ có thiếu đâu phải không chị…?”.
Hỏi là hỏi vậy thôi chứ ông bán tôn có thèm đếm xỉa gì đến thái độ của người được hỏi đâu.
Mà lỡ có đếm xỉa đến thì khách sẽ nói cái gì?
Có mà dám nói ngược.
Vì ý ông bán tôn đã là “quá đúng rồi còn gì”, “có gì để mà phản đối cơ chứ”, “phải ủng hộ nhà đầu tư, doanh nghiệp làm ăn chứ”, nên gương mặt của người nói ra những câu này cũng đầy hồ hởi, rạng rỡ không kém gì ông bán tôn.
Phát ngôn này, có lẽ là duy nhất đến từ một trong mấy vị khách cực quý nói trên của ông bán tôn, được ông âu yếm xướng tên đến tận mấy lần “phải không anh D…”, sau khi từ chối trả lời phỏng vấn với khách-không-được-mời trong vòng một phút không hơn, vào lúc giải lao.
Thế nên, khách có nói gì (thêm) nữa, cũng đã không còn quan trọng.
Vì có làm quan to đến đâu, hay là chủ tịch đại diện cho cái hiệp hội to oạch gì, hoặc đương vị phó giáo sư tiến sĩ của một trường đại học danh giá nào đi chăng nữa, mà không dám "nói lại" với ông bán tôn một lời nào, dẫu chỉ là một cử chỉ rất nhỏ, chẳng hạn đứng dậy bỏ ra về, hòng bày tỏ sự không đồng tình, không chấp nhận những lời nói vô văn hóa, cùng các tuyên bố đầy ngạo mạn hết sức ngông cuồng mà chủ tịch bán tôn đã ra rả trong hơn hai tiếng đồng hồ, thì có nên xếp khách cùng“đẳng cấp” với ông bán tôn được không?
Có lẽ là được.
Tính từ lúc cái đại hội thừa mứa sự vô sỉ của ông chủ tịch bán tôn kết thúc.