Thứ Năm, 28 tháng 6, 2018

TRANH DÂN GIAN MITHILA - TÂM HỒN THƠ MỘNG (3)

Quân đội Hoàng Gia Nepal tuần tiễu trong thời gian nội chiến

Nepal vào những năm cuối cuộc nội chiến đầy những hàng rào kẽm gai, những đồn bót chất đầy bao cát, những lính tráng mặc đồ rằn ri tay lăm lăm súng khắp mọi nơi... những hình ảnh đánh thức ký ức thơ dại của tôi về miền Nam vào thời gian cuối của cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Lúc tôi sống ở vùng Lumbini  vào những tháng cuối cùng của năm 2005, đêm đêm vẫn nghe vọng về những tiếng bom nổ ì ùm, những tiếng súng mơ hồ. Tuy nhiên, Khu Lumbini – nơi đản sinh của Đức Phật đã may mắn được các bên tham chiến ngầm thoả thuận đặt ra khỏi những trận đánh giành dân chiếm đất của tất cả các bên. Tôi sống ở Lumbini thì đã may mắn sống trong một “khu trung lập” giữa một vương quốc đang chìm vào những ngày bạo liệt nhất cuối cuộc chiến. Ngồi phía sau chiếc xe bò lọc cọc đi trên con đường làng, nhìn lại về hướng chiếc cầu vẫn còn đang toả khói đen trong bóng hoàng hôn sẫm máu, tôi chợt rùng mình. Nếu chiếc xe bus mà chúng tôi đi không dừng lại để rước thêm khách ở ngã tư vành đai hoặc thiếu vắng đi vài trạm kiểm soát dọc đường có lẽ chúng tôi đã là nạn nhân của vụ đánh bom của quân du kích Maoist. Đây là lần gần nhất mà Thần Chiến Tranh ở Nepal đã phả hơi thở giá lạnh vào tôi.
   Hôm ấy, Cỗ máy thời gian đã vứt tôi ngược lại 30 năm vào thời điểm cộng sản đang chiếm lấy toàn bộ miền Nam giống như quân cộng sản Maoist đang chiếm lấy toàn bộ phần còn lại của Nepal. Dĩ nhiên thời điểm đó tôi không hề nhận ra điều ấy mà mãi nhiều năm sau này mới lờ mờ nhận thấy chuyện kỳ lạ này. Sau một thời gian ngắn nữa, Cỗ máy thời gian lại sẽ tái hiện cho tôi cái cảnh cộng sản dẫn dắt quần chúng bao vây lấy hoàng cung, lật đổ nhà vua của vương triều đã tồn tại hơn hai trăm năm mươi năm giống như cộng sản Việt Nam đã làm với triều đình Nguyễn ở Huế năm 1945. Nhưng đó là chuyện về sau, khi vương quốc Hindu cuối cùng trên Trái Đất bị cộng sản Maoist xoá bỏ một cách bạo liệt. Còn ngay lúc này đây, Cỗ máy thời gian đang phóng chiếu cho tôi những ảo ảnh của một vương quốc vô cùng nổi tiếng hơn hai ngàn năm trước.

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2018

TRANH DÂN GIAN MITHILA - TÂM HỒN THƠ MỘNG (2)

Khai bút Mùng Một Năm Mậu Tuất 2018
Giống như thần thoại là phóng chiếu những ước mơ của con người, tranh Mithila là phóng chiếu những tưởng tượng của người Mithila một cách hồn nhiên và thơ mộng nhất. NP
    
___________________
Đám cưới Rama và Sita - Tranh dân gian Mithila
      Tôi ra đến bến xe Gongabu – bến xe mới lớn nhất của Kathmandu vào lúc 7 giờ sáng một sớm đầu Đông 2006. Ba ngày trước lễ hội Vivah Panchami- kỷ niệm đám cưới của Ram và Sita, khoảng tháng 11 Tây lịch. Quầy vé bán cho tôi một vé đi Janakpur với giá khoảng 3USD có ghi số xe, số ghế đàng hoàng. Quảy chiếc ba lô chỉ vỏn vẹn 2 bộ đồ, một hộp bánh và chai nước, tôi đi tìm số xe và leo lên một chiếc xe bus đường dài trang trí sặc sỡ như tất cả mọi chiếc xe ở Tiểu Lục Địa. Xe có hai dãy ghế, mỗi hàng 3 ghế có trùm ghế bằng vải cotton dày màu vàng. May cho tôi, số ghế của tôi ở sát cửa sổ, vị trí tôi thích ngồi dù là đi máy bay hay xe đường dài để ngắm cảnh thoải mái. Ngồi chờ khoảng nửa tiếng thì có một đôi vợ chồng già người Nepal lên ngồi cạnh tôi. Họ chừng trên dưới 70 nhưng nhìn cái cách người đàn ông ân cần, chăm chút từng ly từng tý cho bà vợ giống như một đôi uyên ương mới cưới làm tôi vô cùng ngưỡng mộ. Người đàn ông mặc quốc phục của người Nepal: nguyên bộ áo dài tay (tapalan) -quần túm ống (suruwa) bằng vải cotton trắng, ngoài khoác một gilet đen, đầu đội nón topi đen, Người phụ nữ dĩ nhiên vận bộ sari đỏ - trang phục của hàng trăm triệu phụ nữ khắp Nam Á. Với tính tình cởi mở của cả người Nepal và dân Nam Bộ, chúng tôi mau chóng làm quen với
nhau. Ông bà họ Thapa (một họ thuộc giai cấp quý tộc Nepal), ông từng làm công chức cấp cao, đã nghỉ hưu và lần này họ xuống Janakpur để coi mắt cô gái họ định cưới cho con trai của họ đang ở Anh Quốc. Biết ý nguyện của tôi muốn thăm viếng và tìm hiểu quê hương của Janaki (“con gái vua Janaka”), ông Thapa hứa sẽ nhờ người địa phương giúp tôi. Đúng là duyên lành.
  Khoảng 8am, xe kín chừng 70% số ghế thì đến giờ lăn bánh; xe bus xe đò ở Nepal chấp hành “giờ lăn bánh” rất nghiêm túc, còn sau khi xe đã ra khỏi bến thì chạy nhanh chậm, dừng đỗ thế nào là tuỳ tài xế. Quả nhiên, sau khi bò một cách chậm rãi ra khỏi bến xe, chiếc xe đò lừ lừ bò đến ngã tư vành đai và nằm đó thêm gần 1 tiếng đồng hồ để bắt thêm khách cho đến khi kín cả hàng ghế phụ mà phụ xe rải giữa hai hàng ghế chính nó mới chính thức bắt đầu cuộc chạy nước rút về Janakpur. Thời chiến tranh loạn lạc nên cứ chừng 30-40km là có một trạm lính chặn đường. Xe phải dừng để toàn bộ hành khách xuống xe đi bộ vào trạm để xét từng người một, vài anh lính leo lên xe coi xét cẩn thận hành lý xem có bom mìn vũ khí gì không rồi chiếc xe mới chạy qua trạm gác quá 20 mét. Lúc ấy hành khách mới lục tục leo lên xe. Tài xế nhấn hết ga trên đoạn đường rất ít xe cộ giữa hai trạm gác để rồi chu kỳ ấy lại lặp lại sau 30-40km. Thế nên, đến quá Ngọ xe mới đi hết đoạn 100km đèo dốc hiểm trở xuyên qua dãy Terai để đến khu vực Vườn Quốc Gia Chitwal hai bên là rừng rậm diện tích hơn 1000km vuông. Không khí trên xe trở nên căng thẳng, không một ai trò chuyện, nói năng, tài xế nhấn hết ga chạy vùn vụt trên đường quốc lộ Đông - Tây (East-West Highway) vắng lặng các phương tiện xe cộ chỉ có các nhóm quân lính mặc đồ rằn ri đi tuần tiễu hai bên đường. Đây là khu vực quân đội Maoist hoạt động mạnh mẽ nhất; nếu gặp xe dân sự thì chặn lại cướp hết tư trang tiền bạc, nếu thấy xe quân sự thì tấn công tiêu diệt sạch đến người cuối cùng. Tôi vẫn còn nhớ thi thoảng bên vệ đường là những chiếc xe cháy đen trơ khung rất ám ảnh.

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2018

TRANH DÂN GIAN MITHILA – TÂM HỒN THƠ MỘNG (1)

“I try to apply colors like words that shape poems, like notes that shape music. ”

- Joan Miro

“Tôi cố gắng ghép các màu sắc [vào bức tranh] giống như các từ tạo nên bài thơ, giống như các nốt tạo nên bản nhạc” Joan Miro- Danh hoạ Tây Ban Nha thế kỷ 20
____________
 Hội hoạ là môn nghệ thuật vô thanh.
Thế nhưng, với những danh hoạ như Joan Miro hay Picasso, tranh vẽ của họ lại rộn vang âm thanh bởi những sắc màu mang đầy “tiếng” của cuộc đời.
Ở Vương quốc Mithila ngày xưa, ngày nay bị chia đôi bởi biên giới hai nước Nepal và Ấn Độ, có một dòng nghệ thuật cổ xưa lại cất tiếng ca hát, mộng mơ như thế trước cả Joan Miro và Picasso nhiều thiên niên kỷ. Dòng tranh dân gian Mithila hay còn gọi là Madhubani, lấy theo tên một làng ngày ngay nằm ở bang Bihar thuộc India.
Ghép từ nhiều trích đoạn của các tranh Mithila
  Ngắm nhìn tranh Mithila, người xem chừng như có thể thấy được những vũ điệu mê hồn của màu và sắc, có thể nghe được tiếng nhạc lạc quan yêu đời của con người và thiên nhiên Ấn Độ và có thể cảm được cái chính xác nhất là “Tâm Hồn Ấn Độ” - Soul of India, mà không một dòng tranh nào của Ấn Độ có thể làm được.
  Ngây thơ và hồn nhiên.
  Tranh Mithila phô bày được cái “bản thể nguyên sơ” của tâm hồn con người. Phô bày được khoảnh khắc đầu tiên con người xúc động trước Cái Đẹp và tìm cách lưu nó lại để thưởng thức.

  Tranh Mithila lại còn phô bày được con đường tiến hoá của nghệ thuật đi từ giản đơn đến phức tạp rồi cuối cùng giản dị hoá trở về với chính mình như thế giới trong đôi mắt trẻ thơ; chỉ còn lại những vần thơ đầy màu sắc lay động cảm xúc của mọi trái tim  yêu Cái Đẹp.
Tôi chạm trán lần đầu với nghệ thuật hội hoạ Mithila một cách rất bất ngờ. Cuối tháng 11 năm 2006, sau khi đã ở Nepal được hơn một năm, tôi mới hội đủ cơ duyên để làm một chuyến phiêu lưu nho nhỏ xuống vùng Nam Nepal giáp giới Ấn Độ. Hồi ấy, cuộc nội chiến Nepal đang đi vào giai đoạn kết thúc và cũng giống như cuối thời gian loạn lạc ở bất cứ nơi đâu chuyện mất trật tự trị an là một hệ luỵ đi kèm cho các cuộc “cách mạng bạo lực”. Huống chi, đó lại là vùng biên giới luôn luôn mở cho bất kỳ người Ấn Độ và Nepal nào qua lại tự do, lại là vùng quân đội Maoist Nepal với sự hỗ trợ của Maoist Ấn Độ hoạt động mạnh mẽ nhất.
 Vì sao tôi “phải” tìm đến tận nơi ấy?

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2018

WELCOME BACK!

Các bạn thân mến,

Sau 5 tháng đóng cửa để duyệt lại toàn bộ các bài đăng, Phú Nepal hôm nay xin trở lại cùng các bạn trên con đường mới.

______________________________
- Phú Nepal mở thêm Blog mới là GIẢI MÃ INDIA (http://giaimaindia.blogspot.com/) . Đây là blog Ấn Độ Học bằng tiếng Việt (Vietnamese Indology) với các bài viết nghiên cứu về Lịch Sử, Chính Trị, Văn Hoá, Nghệ Thuật, Văn Hoá và Phong Tục của Ấn Độ và các vùng ảnh hưởng văn hoá Ấn Độ.





___________________________

-Phú Nepal cũng sẽ cập nhật lại blog Phú Nepal (http://phunepal.blogspot.com/) để tập trung các bài viết về Nepal học (Lịch Sử, Chính Trị, Văn Hoá, Nghệ Thuật, Văn Hoá và Phong Tục của các dân tộc Nepal).


Thứ Năm, 21 tháng 12, 2017

ENTRY THỨ 500: BẾ QUAN NHẬP THẤT

   Các bạn thân mến,
 Thế là Blog Nguyễn Phú Nepal đã trải qua 7 năm với 499 entries - có được 563,697 views.
Nhìn lại quãng đường 7 năm đã qua, với 50 % entries là bài tự viết, 50% là trích dẫn từ các nguồn khác, công sức, thời gian , tiền bạc tiêu tốn không ít nhưng rất cám ơn các bạn đã nhín thời gian vào Blog này để xem qua những ý kiến cá nhân của tôi.


   Tôi tạm đóng Blog này kể từ hôm nay 21/12/2017 nhân đây là entry thứ 500, để xem xét lại toàn bộ nội dung của Blog. Có thể sẽ lọc bỏ rất nhiều bài không có chất lượng, những bài trích dẫn từ nguồn khác. Thời gian tới tôi sẽ tập trung viết lách và công bố các nghiên cứu của mình.
 Rất mong các bạn ủng hộ khi Blog này mở lại như đã từng ủng hộ suốt 7 năm qua.
  Kính,

Nguyễn Phú

Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

GYALWANG DRUKPA chỉ là nhà sư cấp bậc thấp trong Phật giáo Tây Tạng

NP: Nhơn dịp cúng bái ở Bảo Tháp Tây Thiên tháng 03/2017, "Tập đoàn buôn thần bán phật" của Thích Minh Hiền và đồng bọn sau khi thoát khỏi kiếp nạn "xây dựng không phép-phá hoại chùa hương" vẫn chứng nào tật nấy, linh đình đón rước tên tay sai Trung Cộng đội lốt nhà sư về Việt Nam. Tờ báo lá cải bưng bô VNExpress vẫn còn già mồm tung hô Gyalwang Drukpa là "pháp vương" bất chấp GHPGVN đã từng lên tiếng về vấn đề này vào năm 2015.
 Chúng tôi xin mạn phép đăng lại bài này để các bạn biết rõ: Gyalwang Drukpa chỉ là một nhà sư có cấp bậc rất thấp trong hệ thống Phật giáo Tây Tạng, chớ không phải Quan Âm Tái thế như dòng Drukpa, tập đoàn Thích Minh Hiền và VNExpress xưng tụng.
VNExpress lại hân hoan phong tặng Gyalwang Drukpa tôn xưng "pháp vương"
 ______________
 Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

"PHÁP VƯƠNG" CHỈ LÀ VÔ DANH TIỂU TỐT TRONG PHẬT GIÁO TÂY TẠNG

ĐẠI HỘI LẦN THỨ 12 CỦA 4 DÒNG TRUYỀN THỪA PHẬT GIÁO TÂY TẠNG VÀ ĐẠO BON NĂM 2015     



_________
Kính thưa quý vị độc giả,
Sau khi chúng tôi post loạt bài về “pháp vương” Gyalwang Drukpa 12, đã có một số ý kiến trên các trang mạng khác bào chữa không có chứng cứ và lý lẽ cho nhân vật này. Có ý kiến nói rằng: không thể chỉ thấy Gyalwang Drukpa 12 không có mặt ở Global Buddhist Congregation lần thứ 1 hoặc các hội nghị Phật giáo quốc tế,  mà cho rằng nhân vật này không có uy tín đối với Phật giáo quốc tế. Tuy nhiên tất cả các ý kiến phản bác đó  đã không đưa ra bất kỳ một chứng cớ nào về mặt tư liệu hay hình ảnh cho thấy Gyalwang Drukpa 12 là một nhân vật có tầm ảnh hưởng quốc tế, có giao tiếp với các lãnh đạo thế giới. Ngược lại, theo đường link Gyalwang Drukpa trên wikipedia chúng tôi chỉ tìm được hình ảnh và tư liệu cho thấy Gyalwang Drukpa 12 sánh đôi trên thảm đỏ cùng với cựu người mẫu Playboy: Christie Brinkley.
    

Về mặt quốc tế thì vậy, thế còn về mặt nội bộ của Phật giáo Tây Tạng thì sao?
   Khi du nhập giáo phái Drukpa vào Việt Nam, người ta đã nguỵ biện, đánh tráo sự thật để đồng hoá ‘pháp vương” Gyalwang Drukpa 12 và giáo phái Drukpa như là Mật tông Tây Tạng. Vậy, sự thật về VỊ TRÍ CỦA GYALWANG DRUKPA 12 TRONG PHẬT GIÁO TÂY TẠNG LÀ THẾ NÀO?

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

HỒ ANH THÁI – TÁC GIẢ CỦA HUYỀN THOẠI “THÍCH HUYỀN DIỆU”



Theo tiểu sử đăng trên Wikipedia và do chính Hồ Anh Thái (HAT) hé lộ qua các cuộc phỏng vấn rải đều hơn 20 năm qua khắp các báo chí, diễn đàn văn nghệ thì HAT sinh năm 1960, tốt nghiệp Đại học Ngoại Giao Hà Nội năm 1983, là cán bộ ngoại giao của Bộ Ngoại Giao liên tục từ khi ra trường cho đến nay (1983-2016) . Hiện tại đã leo lên đến chức Phó Đại sứ của Đại sứ quán Việt Nam tại nước Cộng Hoà Hồi giáo Iran.  

Ngoài nghề nghiệp rất hanh thông và thành đạt của một cán bộ ngoại giao chuyên nghiệp, Hồ Anh Thái còn được đám quan chức văn nghệ ưu ái coi là một “hiện tượng văn chương” và tạo mọi điều kiện thông qua Bộ Ngoại giao đến Bộ Văn hoá để HAT xuất bản đều đặn hàng chục cuốn tiểu thuyết có chất lượng cỡ “mắm Thái”. Đáng kể hơn nữa, hai Bộ này còn đồng lòng tạo mọi điều kiện để HAT biệt phái leo lên làm chủ tịch Hội Nhà Văn ở thủ đô Hà Nội, ăn trên ngồi trước cả những cây đa cây đề trong làng văn Bắc Kỳ suốt 10 năm ròng rã (2000-2010).

Sự nghiệp cả ngoại giao lẫn văn chương của HAT bắt đầu cất cánh khi HAT được cử sang làm cán bộ ngoại giao tập sự ở Đại sứ quán Việt Nam tại New Delhi- Ấn Độ. Sau hàng chục năm cúc cung làm việc, HAT đã khoe là mình kiếm được học vị tiến sĩ Đông phương học đồng thời tự nhận mình là một nhà Ấn Độ Học (Indologist) . Nghiên cứu về Ấn độ học thì thực sự có ngành khoa học này nhưng để có thể dõng dạc khoác lên mình vinh dự một “Indologist” thì trên thế giới chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay các học giả nổi tiếng. Nhưng thôi, cứ xí xoá, cứ để nhà “Ấn Độ Học” Hồ Anh Thái thoả mãn với vinh dự tự phong ấy, rồi chúng ta sẽ thấy tầm cỡ của nhà “Ấn Độ học” này như thế nào qua vụ “Thích Huyền Diệu”.

Như HAT đã từng thú nhận trong các bài báo từ thập niên 1990 gửi từ Ấn Độ về đăng trên các báo trong nước, chính Hồ Anh Thái là người đã “phát hiện” ra Thích Huyền Diệu khi ông này đang xây dựng ngôi chùa tư nhân trên khu đất mua được ở ngoại ô Bodh Gaya-Ấn Độ trong một lần Hồ Anh Thái đi công tác tại đây vào năm 1990. Cũng chính HAT là người phát hiện ra thông báo của chính phủ vương quốc Nepal kêu gọi các nước đến xây chùa trong khu vực quy hoạch của Lumbini sau khi Nepal và Nhật Bản đã đổ công của vào khu này suốt hơn 20 năm. Và chính HAT đã là người tích cực liên hệ với chính phủ Nepal để bảo lãnh và tiến cử Thích Huyền Diệu đến Lumbini-Nepal nhận lãnh suất cất chùa quốc gia dành cho nước Việt Nam để Huyền Diệu hô biến nó trở thành ngôi chùa tư nhân của chính mình.

Hợp đồng LumBini Development Trust cho Huyền Diệu thuê đất cất chùa (tức Huyền Diệu đến Lumbini sau khi nơi này đã quy hoạch và phục hưng)

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

BẢO THÁP TÂY THIÊN CỦA LIÊN DOANH CHÙA HƯƠNG-DRUKPA CẦU ĐẢO CÁI GÌ?



Nói ngay và luôn theo lời của “pháp vương” Gyalwang Drukpa 12 khi trả lời phỏng vấn của báo online lá cải VNEXPRESS vào ngày 24/09/2015 là để CẦU TÀI, CẦU LỘC, CẦU DANH, CẦU TỰ: “Phật cũng nói rất rõ ràng trong kinh rằng đại bảo tháp sẽ đem may mắn, giàu sang…mỗi người nếu có tâm nguyện riêng, đều có thể đến. Chẳng hạn ai đó muốn có con có thể đến cầu nguyện và được như ý. Người ta có thể cầu xin công danh, sức khỏe, cuộc sống tốt đẹp, những tâm nguyện này đều có thể được toại ý.”
 
Trích những câu trả lời của "pháp vương Gyalwang Drukpa 12 trên VNEXPRESS ngày 24/09/2015
"chém gió" về công dụng cầu Tài, cầu Tự, cầu Công Danh của bảo tháp Tây thiên

Không biết Phật và kinh mà “pháp vương” đề cập đến là “Phật” nào và “kinh” nào?
Chứ theo hiểu biết rất nông cạn của tôi thì Phật Thích-ca đã từ bỏ giàu sang, công danh để tìm đạo giải thoát và sau khi đã Giác Ngộ , Ngài cũng chưa bao giờ dạy cho bất cứ ai tìm kiếm“may mắn và giàu sang” như lời “pháp vương “chém gió”.

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

THÍCH MINH HIỀN - CHỦ CHÙA HƯƠNG VI PHẠM PHÁP LUẬT BẢO VỆ DI SẢN VĂN HOÁ QUỐC GIA

UPDATE:

SAI PHẠM CHÙA HƯƠNG: PHÉP NƯỚC CHỊU THUA THÍCH MINH HIỀN?

 >>>>>>>>>>>>>>> 
Chùa Hương - một danh thắng văn hoá và tôn giáo của quốc gia- dưới sự quản lý của Thích Minh Hiền đã ngày càng lai căng mất gốc với chữ viết theo kiểu Ranjana vùng Hi Mã Lạp Sơn, với các đồ hình Mandala của Phật giáo Tây Tạng được sử dụng tuỳ tiện không ăn nhập gì với truyền thống Phật giáo Việt Nam và truyền thống văn hoá Việt Nam


Báo Chính Phủ: Kiểm tra việc xây dựng trái phép tại chùa Hương

 Như chúng tôi đã chỉ mặt đặt tên trong bài số 2 (MA ĐƯA LỐI CHO QUỶ VÀO NHÀ) của loạt bài "pháp vương": nhân vật chủ yếu tổ chức việc nhập khẩu "pháp vương" Gyalwang Drukpa 12 và giáo phái Drukpa vào Việt Nam là Thích Minh Hiền-chủ Chùa Hương-Hà Nội.
  Những tưởng với thế lực từ vị trí cao trong Giáo Hội PGVN (Ủy viên Hội đồng Trị sự, Phó Trưởng ban Văn hóa Tư tưởng Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam), lại tham gia nắm giữ tờ báo là cơ quan ngôn luận chính thức của Giáo Hội cùng với tiền mặt “đông như quân Nguyên” thu hoạch trong các mùa lễ hội ở chùa Hương và mới đây nhất là từ việc khai thác tín ngưỡng "pháp vương", thì Thích Minh Hiền sẽ muôn năm trường trị nhất thống giang hồ. Thế nhưng KHÔNG! Nhân Quả báo ứng không chờ đến kiếp sau mà có thể đến ngay trong tíc tắc đối với kẻ mượn đạo tạo đời, sống xa hoa như đại gia.  
  Năm 2011, giữa lúc đang ở trên đỉnh cao danh vọng sặc mùi phàm tục, Thích Minh Hiền đã lợi dụng sự lơ là quản lý của các cấp chính quyền Hà Nội, cộng với uy quyền át cả Giáo Hội mà xây dựng một kiến trúc lai căng gọi là Hương Nghiêm Pháp Đường (thực chất là một khách sạn trá hình) mà ông cho là đồ hình của Mandala ngay tại vùng lõi của Di tích Quốc gia Chùa Hương chỉ cách chùa Thiên Trù chừng 100m, bất chấp luật pháp, bất chấp Luật di sản hay các quy định về bảo tồn di tích quốc gia của Chính phủ.

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

"PHÁP VƯƠNG" CHỈ LÀ VÔ DANH TIỂU TỐT TRONG PHẬT GIÁO TÂY TẠNG



ĐẠI HỘI LẦN THỨ 12 CỦA 4 DÒNG TRUYỀN THỪA PHẬT GIÁO TÂY TẠNG VÀ ĐẠO BON NĂM 2015     




(Xin cám ơn đệ tử của “pháp vương”, Sen Hoa, đã cung cấp thông tin cho chúng tôi về đại hội đề cập trong bài này. Đồng thời cũng cám ơn nguồn tin của Bộ Nội Vụ Nepal đã cung cấp thêm thông tin về giáo phái Drukpa cho chúng tôi).
 ___________

Kính thưa quý vị độc giả,
Sau khi chúng tôi post loạt bài về “pháp vương” Gyalwang Drukpa 12, đã có một số ý kiến trên các trang mạng khác bào chữa không có chứng cứ và lý lẽ cho nhân vật này. Có ý kiến nói rằng: không thể chỉ thấy Gyalwang Drukpa 12 không có mặt ở Global Buddhist Congregation lần thứ 1 hoặc các hội nghị Phật giáo quốc tế,  mà cho rằng nhân vật này không có uy tín đối với Phật giáo quốc tế. Tuy nhiên tất cả các ý kiến phản bác đó  đã không đưa ra bất kỳ một chứng cớ nào về mặt tư liệu hay hình ảnh cho thấy Gyalwang Drukpa 12 là một nhân vật có tầm ảnh hưởng quốc tế, có giao tiếp với các lãnh đạo thế giới. Ngược lại, theo đường link Gyalwang Drukpa trên wikipedia chúng tôi chỉ tìm được hình ảnh và tư liệu cho thấy Gyalwang Drukpa 12 sánh đôi trên thảm đỏ cùng với cựu người mẫu Playboy Christie Brinkley.

    


Về mặt quốc tế thì vậy, thế còn về mặt nội bộ của Phật giáo Tây Tạng thì sao?
   Khi du nhập giáo phái Drukpa vào Việt Nam, người ta đã nguỵ biện, đánh tráo sự thật để đồng hoá ‘pháp vương” Gyalwang Drukpa 12 và giáo phái Drukpa như là Mật tông Tây Tạng. Vậy, sự thật về VỊ TRÍ CỦA GYALWANG DRUKPA 12 TRONG PHẬT GIÁO TÂY TẠNG LÀ THẾ NÀO?

  Như chúng ta đều biết, Phật giáo Tây Tạng chính thống có 4 dòng truyền thừa là Nyingma (Ninh Mã – Mũ Đỏ), Kagyu (Ca Nhĩ Cư), Sakya (Tát Ca) và Gelug (Cách Lỗ- Mũ Vàng). Vào năm 1959, Trung Cộng đã xâm lược Tây Tạng, biến nước này thành một khu tự trị thuộc Trung Quốc. Kể từ đó, theo chân Ngài Dalai Lama, các nhà sư có phẩm hàm cao nhất của các dòng truyền thừa đã vượt biên khỏi Tây Tạng để đến India hay Nepal thiết lập lại cơ sở cho các dòng truyền thừa của Phật giáo Tây Tạng.

    Chỉ 4 năm sau khi vượt thoát bàn tay của Trung Cộng, vào năm 1963, Ngài Dalai Lama đã tổ chức Religious Conference of the four major traditions of Tibetan Buddhism (Hội Nghị Tôn Giáo của 4 truyền thống Phật Giáo Tây Tạng lần 1) tại Dharamsala. Đây được coi là sinh hoạt tôn giáo quan trọng nhất của Phật Giáo Tây Tạng kể từ sau cột mốc mất nước năm 1959. Tham dự các kỳ đại hội này luôn luôn có sự hiện diện của Ngài Dalai Lama và các vị chức sắc đứng đầu tất cả các dòng truyền thừa chính thống của Phật giáo Tây Tạng. Sau này, theo sự điều hành của Ngài Dalai Lama và xu hướng chung của Phật giáo Tây Tạng, người ta còn mời luôn cả đại diện của đạo Bon tham dự như là một bộ phận không thể tách rời của tôn giáo và văn hoá Tây Tạng.

Tin về Hội Nghị Tôn Giáo Tây Tạng lần thứ 12 trên trang web chính thức của Chính Phủ Tây Tạng lưu vong
   Cho đến nay, Đại Hội Tôn Giáo Tây Tạng đã tổ chức được 12 lần. Lần gần nhất là vào ngày 18-20/06/2015 tại Surya Hotel ở Dharamsala do Cục Tôn Giáo và Văn Hoá của Chính Phủ Tây Tạng lưu vong tổ chức. Tham dự Hội nghị lần thứ 12 của năm 2015 có các vị lãnh đạo các truyền thừa chính thống như: Ngài Gaden Tripa Rizong Rinpoche (Lãnh đạo dòng truyền thừa Gelug), Ngài Sakya Trizin (lãnh đạo dòng truyền thừa Sakya), Ngài Karmapa (Lãnh đạo dòng truyền thừa Kagyu), Ngài Drukchen Rinpoche đại diện cho Ngài Khenpo Tenzin (lãnh đạo dòng truyền thừa Nyingma) cùng các vị chức sắc cao cấp nhất của Phật giáo Tây Tạng như Ngài Menri Trizin, Ngài Shabdrung Rinpoche, Ngài Taklung Tsetrul Rinpoche.